Nghe gái gọi 50k/shot kể lại một đêm bị ‘pháo dàn’ khủng khiếp
Posted by lepc on 30th November 2017
| 225 views

Tin tức: Chuyện bị khách “bùng tiền”, đánh đập với các chị có khi chẳng thê ghê sợ bằng những kiểu làm tình quái đản, thú tính của họ.

Sau nhiều lần bị đánh đập, chửi mắng, chị bị hắt hủi ra ngoài đường làm gái mại d.â.m tự do. Giá của cô đôi khi chỉ là 50k/shot, nhưng những tủi nhục thì nhiều vô kể.

Chị cho biết mình còn bị khách hàng làm xong không trả tiền, lại còn bị đánh đập dã man. Chị đắng cay chia sẻ: “Thật khó mà nhận biết đâu là khách làng chơi tử tế hay lưu manh trong xã hội này… Lần khác em đang đi một ông khách mới đầu thì nhìn ông ta hiền lành lắm. Nhưng khi quan hệ tình d.ụ.c xong, em quay lại đòi tiền thì anh ta trợn mắt bảo “bây giờ tao không có tiền trả cho mày”, em hỏi lại: “Anh quan hệ xong không có tiền trả thì tính sao với em?”. “Cũng có khi mình làm xong, mình đi tắm, khách ở ngoài trả tiền rồi bỏ đi luôn, đến khi ra khỏi phòng tắm phát hiện ra thì họ đã đi xuống dưới đường rồi”.

nạn nhân chia sẻ

Thủy là một nữ mạ.i dâ.m có bảo kê, nhưng vẫn không tránh khỏi sau khi làm xong vẫn bị khách không trả tiền, chị chia sẻ: “Hôm đấy, một chị bị lôi vào tít trong làng, nó lấy dao ra ghè vào cổ chị kia bảo có đi không, thế là sợ quá phải đi. Nó cho vào bãi tha ma, bắt chị ấy cởi quần áo ra… Còn em thì bị một thằng ép, em sợ quá nên khóc. Nó bắt em cởi quần áo ra, em không cởi, nó đập đầu em vào tường, máu rỉ ra, đau đớn. Em lại càng khóc to. Nó lại tát, đánh và bảo em “câm miệng lại không nó giết”…”.

Sau khi làm cho chúng thỏa mãn, các chị còn bị lăng nhục bằng những lời nói thô tục, thậm chí là đánh đập. Đã làm 7 năm trong nghề, Nguyệt không nhớ nổi đã bao lần chị bị khách hàng dày vò, chửi mắng: “Chuyện bị khách xúc phạm thì nhiều lắm, chẳng hạn như họ hỏi: Mày đi làm được lâu chưa? Em bảo là mới thì họ bảo là: “Mới, mặt mày mà mới! Thế mới đã được 10 năm chưa?”. Đấy, người ta cứ nói như thế. Có lần khi em “đi”, người ta uống rượu vào rồi rút mấy đồng tiền ném thẳng vào mặt em… Họ nghĩ mình là gái thì không còn lương tâm, là vô cảm, là cạn sạch lòng tự trọng sao?” – nước mắt Nguyệt chảy dài theo từng lời nói.

Những trò hành xác quái đản, thú tính

Xuân mô tả về một lần cô gặp khách làng chơi trả tiền một lần nhưng quan hệ tình d.ụ.c nhiều lần như sau: “Đêm hôm đó em nghĩ quan hệ bình thường xong thì thôi, nhưng ông ta rất khỏe, ông ta quan hệ xong chưa được 10 phút, em tắm xong ông ta lại đòi quan hệ tiếp.

Tưởng “chiều” nốt ông ta lần này em sẽ được nghỉ, nào ngờ suốt một đêm ông ta cứ dày vò rồi bắt “làm” các kiểu thú tính. Hết lượt bao cao su nọ đến lượt bao cao su kia. Sau vị khách đó, lần nào “đi khách” em cũng thấy hoảng loạn tinh thần khi bị “đòi” nhiều quá”.

bị coi như là nô lệ t.ình d.ục

Còn Tuyền, một nữ mại d.â.m mới tham gia hoạt động được 3 năm thì kể một câu chuyện về việc lạm dụng của khách hàng, một cách khá hy hữu không giống ai: “Có trường hợp khiến em ghê sợ nhất đó là lần có ông khách muốn xem em đi vệ sinh, ông ấy bắt em ngồi lên bệ cầu để nhìn rõ em đi vệ sinh mới thôi. Nếu chưa đi được thì cứ ngồi đó, bao giờ đi được thì thôi. Sau đó ông ấy mới quan hệ với em”.

Không chỉ dừng lại ở hành vi lạm dụng thông thường, không ít khách làng chơi còn thực hiện hành vi quan hệ tình d.ụ.c theo kiểu “khổ d.â.m”. Đây thực chất là một kiểu bạo lực đối với nữ mại d.â.m mang tính “tổng hợp” của khách làng chơi, lúc đó sẽ xuất hiện nhiều hành vi bạo lực, lăng mạ hơn.

Tân, cô gái có mái tóc dài, nhớ lại: “Thông thường em tiếp khách chỉ nửa tiếng nhưng khách đó em phải tiếp một tiếng rưỡi. Người ta bắt em làm nhiều cái theo nhu cầu của người ta. Nhiều cái em không muốn nhưng người ta ép, rồi đánh, túm tóc bắt làm. Đau đớn lắm…”.

Ghê sợ “trò chơi pháo dàn”

Tình trạng h.i.ế.p d.â.m tập thể đối với nữ mại d.â.m trong nghiên cứu được đề cập với tên gọi “pháo dàn”, vấn đề này đã được USAID nghiên cứu tại Cam-pu-chia (2006) đưa ra với thuật ngữ “h.i.ế.p d.â.m hàng loạt”. Đây là hình thức bạo lực khủng kh.i.ế.p, gây những tổn thương nghiêm trọng, toàn diện mà nữ mại d.â.m phải gánh chịu, tuy nhiên những kẻ thực hiện đều không được phát hiện và trừng trị.

Thủy, một nữ mại d.â.m đã bị “pháo dàn” khi cô hoạt động mại d.â.m tự do nói trong nhạt nhòa nước mắt: “Có một lần em bị “pháo dàn”. Lần đó em rất sợ vì người ta vác một con dao bầu quấn trong tờ giấy báo. Thấy có xe của CSCĐ đi qua, em định kêu cứu nhưng vì con dao đang ở bên sườn, em không dám kêu, sợ họ sọc vào bụng…

Bọn chúng có 7 người chia thành 3 xe. Chúng đánh em sưng hết cả mặt mũi trước khi hãm h.i.ế.p. Từ một giờ đêm cho đến 7h sáng, chúng thay nhau làm nhục em… Chúng cào cấu chỗ kín của em cho chảy máu, rồi nhìn thấy máu chúng mới quan hệ, thi nhau đút vào như con v.ậ.t”.

Làm ở những nơi có người quản lý cũng chẳng khá hơn, Hồng kể lại: “Có một lần bọn nó gọi điện cho bà chủ bảo là phải phục vụ miễn phí cho bọn chúng. Em vào phòng chúng đang nghỉ thì thấy ba tên xã hội đen. Em chưa kịp quay ra thì bọn nó đã đóng cửa lại. Lần đó em tiếp trong 2 -3 tiếng. Thật là khủng kh.i.ế.p…”.

Y kể: Khi bước chân vào phòng thì làm gì còn lối thoát nữa. Em nghĩ là mình… đối diện với thần chết. Mọi lời van xin là vô ý nghĩa. Giá của bất kỳ biểu hiện từ chối nào, là những trận mưa đòn. Chính Y đã có lần bị 7 “con thú người” hành hạ. “Em đã phải trải qua địa ngục trong suốt từ 10-5h sáng. Bị làm nhục vô điều kiện. Bị ăn đập tóe máu mồm, bị giật từng đám tóc, bị véo tím da tím thịt, với lý do duy nhất: Chỉ vì “bọn nó” muốn hành hạ cho vui. Và đó là thứ “đòn thù” của những người khi đó đã không còn là con người nữa.

Gặp “pháo dàn”, có nghĩa cô gái mại d.â.m không may đó sẽ bị coi như một món đồ chơi. Sẽ bị lần lượt từng người đàn ông, hoặc cùng lúc 7-8 người đàn ông, khi đó có thể đã “phê lòi” hoặc “ngáo đá” hãm h.i.ế.p trước sự chứng kiến của đồng bọn còn lại. Cứ thế, cuộc hãm h.i.ế.p mà các cô gái coi là “làm nhục” kéo dài nhiều khi từ 8h tối hôm trước đến 7h sáng hôm sau, ngay cả khi các cô đã hoàn toàn kiệt sức.

Nghiên cứu nhóm của Th.s Đỗ Văn Quân đã cho thấy có tới 5/35 trường hợp khảo sát đã từng phải đối mặt với “pháo dàn”. Có lẽ, những người làm khoa học như ThS Quân đã rất đau lòng khi đưa vào công trình của mình lời kể của một nạn nhân bị “pháo dàn” như sau: Sức khoẻ của em bị ảnh hưởng nhiều. Em mất 40% sức khỏe, hoảng loạn t.i.n.h thần. Đau liên tục. Mình uống thuốc giảm đau thì nó có đỡ. Lần đó em phải đi chữa trị tai bệnh viện 354 của quân đội. Sau đấy em phải mất 3 tháng để phục hồi. Em phải về nhà để dưỡng bệnh. Sau lần đó em bị u nang. Vâng em bị ảnh hưởng. Một tháng sau khi điều trị em phải đi mổ một bên u nang. Bây giờ còn một bên nang nữa thì bác sĩ chẩn đoán là em chỉ có 20 % (khả năng) mang thai.

ThS Quân khẳng định: Đây là hình thức bạo lực khủng kh.i.ế.p nhất. Không, không thể chỉ gọi là sợ hãi. Đó là nỗi kinh hoàng. Gây thương tổn đến nỗi nó gắn chặt với nỗi sợ hãi đeo đẳng trong ký ức suốt phần đời còn lại.